Đang tra từ...

Số câu hỏi: 20
Thời gian: 90 phút
1
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
## Câu 1.


Đoạn trích trên viết về đề tài gì?
2
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
## Câu 2.


Trong đoạn trích, ông bố Dần là người như thế nào?


### Chọn các đáp án đúng:


[__] Người đàn ông nghèo khổ, bất lực trước hoàn cảnh.


[__] Người đàn ông nghèo khổ, đầy tính toán, ích kỉ.


[__] Người bố vô tâm, không lo lắng cho con.


[__] Người bố lo lắng và yêu thương con sâu sắc.
3
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
## Câu 3.


Dựa vào nội dung văn bản, điền các từ không quá hai tiếng có trong bài đọc vào chỗ trống.


Bắt đầu cảnh đám cưới, trái với hình ảnh người cha phải gả con gái đang [__]cả người, là hình ảnh người mẹ chồng sắp lấy được vợ cho con nên [__]ra mặt.
4
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
## Câu 4.


Hoàn thành câu hỏi bằng cách chọn đáp án đúng hoặc sai:


Theo đoạn số [1], mẹ Dần để con đi ở cho nhà người ta nhằm mục đích kiếm tiền về phụ giúp gia đình, lo lắng cho các em.


### Đúng hay sai?

Chọn Đúng hoặc Sai cho mỗi phát biểu

Phát biểu Đúng Sai
a. Nội dung phát biểu 1
5
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
Câu 5.


Qua nội dung đoạn trích trên, tác giả muốn khắc họa điều gì?
6
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
Câu 6.


Hoàn thành câu hỏi bằng cách chọn đáp án đúng hoặc sai:


ĐÚNGSAI
Đoàn rước dâu trong đám cưới Dần có 6 người là gia đình chồng của Dần.OO
Trong đám rước dâu, Dần mặc chiếc áo dài mẹ chồng đưa theo đám rước về nhà chồng.OO
Đám rước vào đêm tối đã khắc họa số phận nghèo khổ, tối tăm, mù mịt của các nhân vật.OO

Chọn Đúng hoặc Sai cho mỗi phát biểu

Phát biểu Đúng Sai
a. Nội dung phát biểu 1
b. Nội dung phát biểu 2
c. Nội dung phát biểu 3
7
chia lìa
sum vầy
sum họp
vội vàng
chậm rãi
xa cách
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
Câu 7.


Kéo thả-Hãy hoàn thành câu sau bằng cách kéo thả các cụm từ vào đúng vị trí.



Nam Cao đã sáng tạo một tình huống truyện bất ngờ, độc đáo. Một đám cưới không phải để nói chuyện [__], hạnh phúc mà là để nói chuyện trừ nợ, chuyện [__]bỏ con, đám cưới trong [__], buồn bã, ai oán, xót xa.
8
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
Câu 8.


Dựa vào đoạn số [3], những lí do nào khiến trong ngày đám cưới của con gái ông bố Dần lại “buồn

lắm”? (Chọn 2 đáp án)


[__] Vợ ông mất sớm.


[__] Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ.


[__] Không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa.


[__] Hai đứa trẻ nhỏ ở nhà không biết nấu cơm.
9
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
## Câu 9.


Dựa vào nội dung văn bản, điền một cụm từ không quá hai tiếng có trong bài đọc vào chỗ trống.


Bữa cơm đầu tiên về nhà chồng của Dần rất đạm bạc, đơn sơ. Trong bữa ấy, Dần [__], chỉ có bố Dần và hai em lặng lẽ ăn rồi ra về. Dần chào bố trong nước mắt.
10
ngày lụt
hành động dại
ngày đói
Cảnh tang thương
Tiếng khóc sụt sịt
Cảnh cơ cực
## Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 1 đến 10

## MỘT ĐÁM CƯỚI

[1] … Dần đi ở từ năm chửa mười hai. Khi ấy, đầu nó còn để hai cái trái đào. Nó mới biết cầm vững cái chổi để quét nhà và thổi một niêu cơm con con không sống, không khẽ. Mẹ nó vốn nghèo từ trong trứng nghèo ra, nên hay liệu, hay lo. Thị nghĩ rằng: Con mình đã lớn rồi, phải uốn nắn ngay đi nhà mình vườn ít, ruộng không, cửi vải cũng không, nghĩa là công việc chẳng có gì; nó ở nhà cũng chỉ chơi; để mặc nó lêu lồng chạy ra ngoài đường, đánh chắt, đánh ô, rồi nó hư thân; chi bằng cho nó đi ăn đi ở với người ta, để người ta bắt nó cất nhắc việc nọ, việc kia cho nó quen tay; có việc làm rồi mới biết việc mà làm, chỉ nhông nhổng chơi quen, đến lúc phải làm tất gờ guộng chân tay, chẳng đánh đổ cái này cũng đánh vỡ cái kia, cái thứ con gái mà cầm đến cái gầu không biết tát làm sao, đưa cho đám mạ không biết cấy thế nào, bảo ngồi lên khung cửi nhắc lấy cái thoi thì lúng ta lúng túng, là thứ con gái đáng cho hùm ăn thịt. Thị nhất định cho Dần đi ở để học cho quen công việc cửi vải, ruộng vườn, sau này độ cái thân: ấy là cái lợi xa xôi. Nhưng lại còn cái lợi nhãn tiền: nhà đỡ một miệng ăn. Nếu bớt được mỗi ngày vài lẻ gạo, thì ít ra các em Dần cũng được no hơn. Rồi có được đồng công nào cũng là hay. Mà chẳng được thì mỗi năm người ta cũng thí bỏ cho cái quần, cái áo. Bố mẹ, nếu chẳng được nhờ con thì cũng chẳng còn phải lo lắng gì vào thân nó.

[…]

[2] Xế chiều hôm ấy, bà mẹ chồng và chồng Dần mới đến. Cả hai cùng mặc quần áo cánh. Bà mẹ khoác một cái áo nâu dài đã bạc ở trên vai. Chú rể xách một chẽ cau, chừng một chục quả. Vào đến nhà, y lúng túng không biết đặt đâu. [...] Bà mẹ chồng có lời ngay:

- Thưa ông, ông đã có lòng thương đến cháu, mà xét ra, như thế này thì thật ông thương quá, thương mọi nhễ, cái gì ông cũng châm chước đi cho cả, khiến chúng tôi cảm tạ cái bụng ông mà lại lấy làm xấu hổ về cái cách chúng tôi xử lắm. Chúng tôi xử thế này thật quả là không phải. Nhưng lạy Trời, lạy Đất!… Chúng tôi cũng muốn nghĩ thế nào kia nhưng ông trời ông ấy chỉ cho nghĩ đến thế thôi, thì cũng phải rầu lòng mà chín bỏ làm mười, chứ như ông thì thật một bỏ làm mười, mà không được một cũng bỏ làm mười. Có vậy thì công việc của cháu mới xong xuôi được. [...].

[3] Rồi ông ngồi lử thử. Bởi vì ông buồn lắm. Chỉ lát nữa là người ta rước Dần đi. Đêm hôm nay, chỉ còn mình ông với hai đứa trẻ con. Nhà sẽ vắng ngắt vắng ngơ, chẳng khác gì ngày vợ ông mới chết đi. Rồi chỉ mươi bữa, nửa tháng là ông đã phải bỏ nốt hai đứa con trai để ngược… Chao ôi! Buồn biết mấy?… Ông đờ đẫn cả người. Ông nghĩ bụng rằng: giá Dần không phải về nhà người ta, thì có lẽ chẳng đời nào ông phải lên rừng; ông cứ ở nhà với ba con, bố con đùm bọc lấy nhau, bây giờ bỏ lại hai đứa bé mà đi, ông thương chúng nó quá… A thì ra ông phải đi nơi khác làm ăn, chẳng

phải vì cớ gì khác mà chỉ vì Dần phải đi lấy chồng, Dần đi lấy chồng, không ai trông coi vườn đất, nhà cửa, con cái cho ông nữa… Ông buồn quá. Ông đáp lại những câu rất dài dòng của bà thông gia bằng những câu ngắn ngủn.

[4] Bà thông gia, trái lại nhiều lời lắm. Bà vui vẻ. Bà nói luôn. Bởi tài ăn nói của người ta, một đời mới có dịp dùng đến độ vài lần. Bà thì chỉ một lần thôi, bởi vì bà có mỗi một mống con trai. Lấy một con vợ cho con, có dễ đâu? Nhất là mình lại không có nhiều tiền. Công việc phải qua mấy mươi nấc, mấy mươi cầu. Chưa cưới được vợ về cho con, thì còn là đi lại mỏi chân, van ông lạy bà sái hàm răng… Công việc của bà, mười phần xong đến chín phần rồi. Còn một tý chút nữa mà thôi. Tội gì không ngọt ngào với người ta cho yên ổn cả. Người ta gả con gái, đã chẳng được gì thì cũng phải được lời nói mát lòng, mát ruột cho hả dạ…

[5] Đến tối, đám cưới mới ra đi. Vèn vẹn có sáu người, cả nhà gái nhà trai. Ông bố vợ đã tưởng không đi. Nhưng bà mẹ chồng cố mời. Vả lại nếu ông không đi, thì hai đứa bé cũng không thể đi mà Dần thì đang khóc lóc. Nếu chỉ có mình nó ra đi thì có lẽ nó cũng không chịu nốt. Ông đành kéo mấy cành rào lấp ngõ rồi đi vậy.

Dần không chịu mặc cái áo dài của bà mẹ chồng đưa, thành thử lại chính bà khoác cái áo ấy trên vai. Dần mặc những áo vải ngày thường nghĩa là một cái quần cồng cộc xẳng và đụp những miếng vá thật to, một cái áo cánh nâu bạc phếch và cũng vá nhiều chỗ lắm, một bên tay rách quá, đã xé cụt gần đến nách. Nó sụt sịt khóc, đi bên cạnh mẹ chồng. Chú rể dắt đứa em lớn của Dần. Còn thẳng bé thì ông bố công. Cả bọn đi lùi thùi trong sương lạnh và bóng tối như một gia đình xẩm lẳng lặng dắt dìu nhau đi tìm chỗ ngủ…

[6] Đến nhà trai, bà mẹ chồng mời bố Dần uống nước ăn trầu. Rồi bà giết một con gà, dọn cho ba bố con ông một mâm cơm. (Dần vừa thẹn vừa buồn không chịu ngồi ăn). Ba bố con lặng lẽ ăn. Người cha ăn có vài lượt cơm, rồi buông bát đĩa, ngồi xỉa răng đợi cho hai đứa con ăn. Ông thúc chúng ăn nhanh lên, rồi còn về kẻo khuya. Thằng lớn và cơm phùng mồm ra, bị nghẹn mấy lần. Khi cả hai con đã thôi cơm, ông cho chúng nó uống nước rồi đứng lên, chào bà mẹ chồng Dần để ra về. Ông dắt thằng lớn và công thằng bé trên lưng. Dần đứng đợi cha ở ngoài sân. Nó vẫn còn dụi mắt. Người cha ái ngại, đứng lại nhìn con một thoáng rồi âu yếm bảo:

- Thôi! Thầy cho em về nhé.

Dần khóc nấc lên. Hai đứa em không còn chế nhạo nữa. Thằng lớn chực khóc. Thằng bé ngây mặt ra vì không hiểu sao cả. Người cha mắng yêu con:

- Mẹ chúng mày!...

Bà mẹ chồng thấy Dần khóc quá, chạy ra. Bố Dần vội bước đi. Dần chạy theo cha, nức nở: - Thầy!... Thầy...

- Mẹ mày!... nín đi cho thầy về.

- Thầy đừng... đi... lên rừng!

Người cha thấy lòng thổn thức và đáp liều:

- Ừ, thì thôi... Mẹ mày!

(Trích Một đám cưới, Tuyển tập Nam Cao, NXB lao động, tr.135-138)
## Câu 10.


Kéo thả-Hãy hoàn thành thông tin sau bằng cách kéo thả các cụm từ vào đúng vị trí.




[__]của nhân vật Dần ở đoạn cuối cũng chính là tiếng khóc đại diện cho nông dân Việt Nam thời kỳ trước Cách mạng Tháng Tám 1945. [__], éo le được khắc họa qua từng khung cảnh, từng suy nghĩ và hành động của nhân vật. Nếu như khi nhắc đến một đám cưới ta nghĩ đến sự vui tươi, hạnh phúc thì thực tại như đã đánh thắng vào trái tim mỗi người. Một đám cưới giữa những [__]như bắt đầu cho một vòng tròn mà không thể tìm thấy lối thoát đang dần hiện lên trong mắt họ.
11
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
Câu 11.


Mục đích chính của đoạn trích là gì?
12
tạo nên
kiến tạo
màu sắc
đa sắc
liên ngành
mạng lưới
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
Câu 12.


Kéo thả-Hãy hoàn thành câu sau bằng cách kéo thả các cụm từ vào đúng vị trí.


Milán Janosov là một nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, đồng thời ông cũng là người


đã [__]Geospatial Data Consulting. Janosov là người đã lập bản đồ [__]để nghiên cứu

về mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp được bắt rễ từ khoa học[__]
13
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 13.


### Vai trò của bản đồ mối quan hệ của các nhà khoa học trong dự án Manhattan?
14
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 14.


### Những thông tin nào nêu KHÔNG ĐÚNG về dự án Manhattan?


[__]- Một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới.


[__]- Một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng.


[__]- Những người tị nạn Hungary là người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử.


[__]- Những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều trong lịch sử loài người
15
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 15.


Hoàn thành câu hỏi bằng cách chọn đáp án đúng hoặc sai:


Janosov đã dựa vào bộ phim Oppenheimer để thực hiện việc lấy thông tin của các nhà hoa học trong dự án Manhattan.


### Đúng hay sai?

Chọn Đúng hoặc Sai cho mỗi phát biểu

Phát biểu Đúng Sai
a. Nội dung phát biểu 1
16
Sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản
Xem bộ phim Oppenheimer
Xây dựng bản đồ với các giao điểm và đường nối
Đọc ra được những bộ phận khác nhau và cách những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc
Ghép các nhà khoa học cùng thời kì vào với nhau
Thu thập từng trang Wikipedia về các giải Nobel
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 16.


Kéo thả- Hãy hoàn thành câu sau bằng cách kéo thả các cụm từ vào đúng vị trí.


Các bước tiến hành lập bản đồ mối quan hệ giữa các nhà khoa học khác nhau tham gia dự án Manhattan theo thứ tự sau:
[__][__][__][__]
17
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 17.


Dựa vào nội dung đoạn số [2], điền một cụm từ không quá hai tiếng có trong bài đọc vào chỗ trống.


Một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng được gọi là [__].
18
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 18.


Những lĩnh vực tiếp theo mà Janosov dự định ứng dụng khoa học mạng lưới là gì? (Chọn 2 đáp án)


[__] Quy hoạch đô thị.


[__] Khoa học dữ liệu địa không gian.


[__] Khoa học máy tính.


[__] Khoa học không gian.
19
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
## Câu 19.


Dựa vào nội dung đoạn số [2], điền một cụm từ không quá hai tiếng có trong bài đọc vào chỗ trống.
Janosov đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu [__]để khám phá những kết nối ẩn dấu.
20
Đọc ngữ liệu sau và trả lời các câu hỏi từ 11 đến 20:

CÁC NHÀ KHOA HỌC MANHATTAN

[1] Dự án Manhattan là một chương trình tối mật để phát triển những quả bom nguyên tử đầu tiên trên thế giới trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Nghiên cứu được che đậy và gây tranh cãi này đã thu hút nhiều nhà khoa học tài năng và danh tiếng, bao gồm giáo hoàng Enrico Fermi, J. Robert Oppenheimer.

[2] Milán Janosov, người sáng lập Geospatial Data Consulting và là nhà khoa học dữ liệu chính tại Baoba, gần đây có lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học tham gia dự án Manhattan bằng việc sử dụng các phương pháp dựa trên khoa học mạng lưới. Mạng lưới hay khoa học dữ liệu là một lĩnh vực nghiên cứu khám phá các kết nối đầy phức tạp giữa con người trong một nhóm hoặc giữa các bên cá nhân của các hệ được nối mạng. Công trình đang được xuất bản ở dạng tiền ấn phẩm trên arXiv.

“Tôi đã nghiên cứu các mạng lưới xã hội và lập bản đồ những bộ dữ liệu dị thường để khám phá những kết nối ẩn dấu”, Janosov nói. “Trong cuộc hành trình này, tôi cũng lập bản đồ mạng lưới ẩn dấu của các nhà khoa học, bao gồm mạng lưới các nhà khoa học đoạt giải Nobel trong một dự án khác được công bố vào đầu năm nay. Vì vậy, tôi đã có một lịch sử bản đồ mạng lưới các nhà khoa học. Sau khi xem bộ phim về Oppenheimer, tôi quyết định gợi rõ mối quan hệ này và các kết nối xã hội bên trong dự án Manhattan, vốn là những hợp tác khoa học lớn nhất, có tác động nhiều nhất trong lịch sử loài người”.

[3] Việc trình chiếu bộ phim Oppenheimer trong tháng bảy vừa qua đã khơi dậy mối quan tâm đáng kể của xã hội về dự án Manhattan và những nỗ lực nghiên cứu dẫn đến sự phát triển của bom nguyên tử. Điều này đã truyền cảm hứng cho Janosov, một nhà khoa học mạng lưới độc đáo với một nền tảng kiến thức vật lý để khám phá chủ đề này trong nghiên cứu của mình.

“Một cách làm dễ thực hành và dễ chấp nhận về mặt truyền thống để xây dựng những mạng lưới của các nhà khoa học là dựa vào các công bố được chia sẻ”, Janosov giải thích. “Tuy nhiên, ngày nay thì một số thứ khoa học trong dự án Manhattan vẫn còn trong bí mật, vì vậy hướng đi này có thể làm biến dạng bức tranh tổng thể. Vì vậy tôi quyết định loại cách phân loại này và dựa vào dữ liệu riêng từ nền tảng thông tin công khai bậc nhất hiện nay – Wikipedia”.

[4] Để lập bản đồ các mối quan hệ giữa các nhà khoa học hoặc khác nhau tham gia dự án Manhattan, Janosov đầu tiên thu thập thông tin trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu. Thông thường, anh sẽ sử dụng các kỹ thuật xử lý ngôn ngữ tự nhiên để phân tích văn bản trong những trang đó.

“Cách tiếp cận này cho phép tôi định lượng cách mỗi trang về các nhà khoa học đoạt giải Nobel với những người khác”, Janosov nói. “Điều này nghĩa là tất cả những gì tôi cần để xây dựng mạng lưới của họ, trong đó mỗi nhà khoa học là một giao điểm được liên kết dựa trên những tham chiếu và bình luận của Wikipedia. Ví dụ, trang Wiki của Oppenheimer đề cập đến Enrico Fermi nhiều hơn 10 lần, dẫn đến một mối quan hệ rất bền chặt giữa hai nhà vật lý”.

[5] Bản đồ do Janosov tạo ra cho thấy những nhà khoa học nổi tiếng nhất tham gia dự án Manhattan như những giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm. Các giao điểm và đường nối tạo ra một mạng phức hợp của các mối quan hệ, nhấn mạnh vào các chu trình nghiên cứu được hợp tác chặt chẽ tại thời điểm đó.

“Thật kích thích khi nhìn thấy cách cấu trúc cộng đồng của mạng lưới phác họa ra những bộ phận khác nhau và những nhóm nổi tiếng trong lịch sử làm việc như thế nào trong dự án, như bộ phận lý thuyết với Feynman hoặc những người tị nạn chiến tranh thế giới thứ hai vây quanh Bohr”, Janosov nói. “Tuy nhiên, phần thú vị nhất của tôi là những người tị nạn Hungary mang tên Những người Sao Hỏa: Teller, Wigner, Szilard, và Neumann, người đóng vai trò nền tảng trong buổi bình minh của nguyên tử. Và như đã thấy trong mạng lưới này, việc sử dụng màu sắc đúng, những kết nối chặt chẽ của họ cũng thể hiện rõ ràng hơn”.

[6] Bản đồ màu sắc của dự án Manhattan do Janosov lập nên là một trong những ví dụ gần nhất về việc khoa học mạng lưới giá trị như thế nào trong việc tạo ra những hiện diện của các kết nối của con người và các bản đồ hiện thị các hệ phức hợp với nhiều tương tác. Những nghiên cứu tương lai trong lĩnh vực đang tiến hóa này có thể rọi thêm ánh sáng vào một phạm vi rộng hơn những chủ đề ẩn sâu trong lịch sử khoa học và lịch sử nhân loại.

“Giờ đây, tôi lại tập trung vào những câu hỏi liên quan về quy hoạch đô thị, khoa học dữ liệu địa không gian và sự bền vững”, Janosov cho biết thêm. “Tôi hiện đang khám phá một câu hỏi cốt lõi trong miền tri thức này, nơi khoa học mạng lưới có thể được ứng dụng một cách phù hợp”.

(Thanh Nhàn tổng hợp)
Nguồn: https://phys.org/news/2023-12-manhattan-scientists-network-science.html
Câu 20.


Hoàn thành câu hỏi bằng cách chọn đáp án đúng hoặc sai:


ĐÚNGSAI
Bộ phim Oppenheimer đã gợi ý cho Janosov cách để mở ra nghiên cứu của mình.
Xây dựng mỗi nhà khoa học là một giao điểm và các kết nối giữa các nhà khoa học đó như những đường nối các giao điểm.
Thu thập các trang Wikipedia về các giải Nobel và đưa nó vào một bộ dữ liệu.

Chọn Đúng hoặc Sai cho mỗi phát biểu

Phát biểu Đúng Sai
a. Nội dung phát biểu 1
b. Nội dung phát biểu 2
c. Nội dung phát biểu 3
Thời gian làm bài:
90:00
Danh sách câu hỏi 0/20
Nhạc nền
Chưa chọn nhạc
Đang tải danh sách nhạc...
Giao diện
Mặc định
Tối
Ấm
Mát
Sepia
×
Đang chấm bài...
0/0 (0%)